Showing posts with label Review. Show all posts

[REVIEW] Kinh nghiệm du lịch tự túc Boracay (Philippines) mới nhất 2018 | Du lịch tự túc Boracay hết bao nhiêu tiền?



Du lịch Philippines có đắt không, có nên đi đảo Boracay không? Nên đi Philippines khi nào? Thời gian tuyệt nhất để đi cả Phil từ tháng 2 - tháng 6. Năm 2018 Boracay đang đóng cửa khách du lịch để cải tạo lại đảo nên nếu có kế hoạch thì năm sau đi book vé từ giờ là đẹp nhé.

Đến Boracay như nào?

Từ VN hiện không có chuyến bay thẳng đến Boracay, VN >Manila sau đó bắt chuyến bay tiếp đi Boracay. Mình mua vé của Cebu Pacific.

Đến Boracay có thể đi bằng máy bay hoặc tàu thủy. Tất nhiên nên đi máy bay cho nhanh, tàu thủy vừa lâu la trên biển lại mệt người. Bay thì có 2 lựa chọn:

+ Một là bắt chuyến bay từ Manila đi sân bay Caticlan: Ưu điểm là sân bay này cách cảng ra đảo Boracay chỉ 10 phút đi bằng xe trycicle. Nhưng nhược điểm là vé chặng này thường rất đắt và ít khuyến mại hơn.
+ Hai là bay từ Manila đi Kalibo - Kalibo là một thành phố nhỏ cách Boracay khoảng 90km về hướng Nam. Ưu điểm của option này là vé rẻ và hay có khuyến mại. Nhược điểm: Mất thêm 1.5 giờ bắt xe bus đi đến cảng Caticlan. Tôi thì chọn cách này vì vé rẻ hơn khoảng 1 nửa, hơn nữa đi xe bus có 1.5 giờ cũng không quá lâu, ngắm cảnh rừng núi ven đường cũng đẹp lắm.


Lịch trình 4 ngày 3 đêm ở Boracay

+ Ngày 1: VN - Manila; Manila - Kalibo/Caticlan. Nếu đi từ Kalibo thì bắt bus đi Caticlan mất 1.5h
Caticlan: Đi tàu ra đảo -> về hotel.
Tối thì ra D mall ăn tối rồi đi bộ dọc bờ biển chơi bời
+ Ngày 2: Đi Hopping tour -> tối về mua hải sản ở D talipapa và ăn tối sau đó chơi ở White Beach.
+ Ngày 3: Sáng lượn lờ dạo, chơi, nghỉ ngơi ở White beach. Chiều đi lặn Scuba Diving.
+ Ngày 4: Về VN


Chi phí 1 người thì khoảng như sau:

Bus Kalibo > Caticlan: 60k
Tàu + phí bảo vệ môi trường Caticlan > Boracay: 140k
Ăn sáng: 250k
Ăn uống trung bình bữa trưa, tối: 150k/bữa > 5 bữa = 750k
Tiêu vặt linh tinh: ăn vặt, nước nôi: 300k

Khách sạn cho khoảng 4 ngày 3 đêm (500-600k/đêm): 2 - 3 triệu
Hoping island: 350k
Đi lại: 100k
Vé tàu về: 60k

Nếu có scuba diving thì thêm tầm 1500k nữa, không thì TỔNG chi phí cho chuyến đi tham khảo sẽ khoảng 4triệu 300k thôi nhé.

Chi phí máy bay nếu săn được vé rẻ thì sẽ khoảng 4tr/1 người nhé. Tổng thiệt hại khoảng 8~9 triệu cho 1 chuyến đi 4 ngày 3 đêm như thế này.

Kinh nghiệm đi Côn Minh-Lệ Giang–Shangrila-Đại Lý một mình, từ Sài Gòn (P4)

Ngọc Long Tuyết Sơn và cú lừa cực ngớ ngẩn ở Lệ Giang.


Khi về Lệ Giang, sáng ngày hôm sau mình tiếp tục lịch trình đã định là dành buổi sáng cho Ngọc Long Tuyết Sơn và gần trưa sẽ đi hồ Lugu.

Theo chỉ dẫn trên mạng, mình tự đi bằng cách bắt 2 tuyến là xe số 11 và số 6 nhưng đều không đi đến Ngọc Long Tuyết Sơn, xe số 6 chở mình tới làng Baisha Village của người dân tộc (hình như là người Naxi).

Đến cuối bến có dịch vụ cưỡi ngựa lên núi ngắm phong cảnh của người dân tộc (cái này bác tài chỉ), mình cũng đinh ninh rằng dãy núi này là Ngọc Long Tuyết Sơn nên thuê ngựa cưỡi đến chỗ bán vé.

Làng Baisha và dịch vụ cưỡi ngựa "oan nghiệt"

Đám người dân tộc này chắc mẩm mình rất muốn thăm Ngọc Long Tuyết Sơn nên lừa chỉ cho mình một tấm bản đồ giả dạng và nói trên núi có tuyết, nhưng thực chất là núi nào đến lúc cuối mình cũng không biết (hình như nó cũng có tên là "Jade Dragon Snow Mountain" nhưng lại cung cấp dịch vụ "Village Riding Site"- Cưỡi ngựa ngắm cảnh lòng vòng thôi, tuyết cũng không có (kể ra mình ngốc thật, vì núi tuyết cao lắm, đi ngựa chừng nào mới tới).

Bọn này lấy mình hết gần 300 tệ, trong khi giá thực chừng khoảng 100-150 tệ. Tới lúc về còn bắt mình tự đi bộ từ Khu Du Lịch về trạm xe bus. Mình thân cô thế cao, vốn liếng ngôn ngữ ít ỏi nên thôi đành bỏ qua.

Bị lừa đau, lúc về thành cổ Lệ Giang lại quên đường về khách sạn mới, nên tiện đây nhắc các bạn có ra khách sạn nhớ mang theo cái card nhe, không lạc đường cũng không biết kêu ai.

Thế là mình phải đi tới đi lui, hỏi ì xèo, cầu viện giúp đỡ nhưng ai biết mình ở đâu mà dẫn về vì ngay cả tên khách sạn cũng không nhớ. May mà mình nhớ được đường về khách sạn đã ở trước đó, nhờ họ dò giúp số điện thoại của các bạn TQ đã gặp, để nhờ chỉ giúp tìm ra khách sạn kia.

Mấy người ở đó còn dẫn về tận nơi nữa, thật tốt bụng. Sau một chuỗi xui xẻo vậy, thôi cũng ráng an ủi, không thì có nước khóc tiếng Việt bên đó. Cũng vì cú lừa đó mà mình bỏ lỡ mất 1 ngày, không làm được gì còn mất tiền. Thời gian cũng không còn để đi hồ Lugu (chỉ có chuyến sáng, tham quan ít nhất 2 ngày vì thuê xe đi quanh hồ cũng 1 ngày, rồi thời gian đi đi về về nữa). Mua vé bus đi Lugu cũng cùng trong bến xe đi Shangrila luôn các bạn nhé.

Dở dở ương ương thế này nên đành dốc tiền mua tour đi Ngọc Long Tuyết Sơn hết hơn 500 tệ cho bõ công đến Lệ Giang , lại nghe bus số 7 có đi qua đây nhưng mình nản quá rồi nên thôi.

Giá tour cho Ngọc Long Tuyết Sơn từ 400-500 tệ tùy nơi, áo khoác và bình oxy mình nghĩ không cần thiết vì mình cũng thuộc dạng khỏe mạnh, hoạt động nhiều nên thực chất mùa lạnh chỉ cần miếng dán nhiệt, áo ấm mấy lớp là đủ.

Cáp treo lên đỉnh

Xe đến đón từ tờ mờ sáng, mùa này thuộc dạng low season mà còn phải xếp hàng chờ mòn mỏi mấy lượt mới lên được (lúc đợi thế này là lạnh nhất, không hểu sao lúc lên tới đỉnh chả thấy lạnh chút nào).

Mùa này ít tuyết, may mà trời thương đêm hôm trước tuyết có rơi một ít trên đỉnh núi Ngọc Long Tuyết Sơn và cả ở Shangrila, nên hôm sau mình đi cũng ngắm và cầm được chút tuyết.

Ngọc Long Tuyết Sơn hùng vĩ

Trong tour có đi kèm chương trình tham quan 2 cái hồ gần đó cũng khá đẹp, nước trong xanh biêng biếc nên mình cũng khuây khỏa phần nào việc không đi được hồ Lugu.

Chú bò Yak bên hồ :). Background là dãy Ngọc Long Tuyết Sơn đó ạ


Nước hồ trong xanh tuyệt vời

Hồ Lugu cực kì đẹp nhe các đồng chí, mấy đứa bạn Trung Quốc đi về khen tấm tắc, đến nỗi lúc tụi nó lúc đi hồ Nhĩ Hải ở Đại Lý thì chả thèm chụp vì không đẹp bằng.

Hồ Lugu từ máy ảnh của các bạn Trung Quốc
Tối hôm đi từ Ngọc Long Tuyết Sơn về, mình lại tranh thủ đi lòng vòng trong thành cổ Lệ Giang nữa, buổi tối ở chỗ quảng trường có tiết mục nhảy múa công cộng, mọi người ai cũng tham gia được, khá vui, bạn nhớ thử nhé.

Sáng ngày cuối ở Lệ Giang, mình lỡ mất giờ tàu đi Đại Lý buổi sáng (lúc 8h38) nên trưa mới đi chuyến 15h30, sẵn mua vé tàu Đại Lý – Côn Minh tại ga Lệ Giang luôn (vé tàu hết 65 tệ). Từ Lệ Giang đi Đại Lý mất khoảng 2 tiếng (buổi chiều gần 18h mới đến nơi). Giá vé tàu (ghế ngồi ) mình mua là 30 tệ.

Tới nơi là trời đã tối, chỉ kịp đón bus số 8 vô thành cổ Đại Lý (gần 1 tiếng tới thành, 1,5 tệ), chạy vô thành ngó nghiêng 1 chút, thấy chán hơn Lệ Giang nhiều, xong mình tất tả bắt xe ngược lại về ga Đại Lý để kịp đi tàu về Côn Minh.

Thành cổ Đại Lý

Lại keo kiệt không chịu  mua vé nằm, ghế ngồi trên tàu về Côn Minh lần này chật kín người, lại không đẹp như lần trước. Trên tàu mình vừa ngồi vừa ngủ gà ngủ gật, khổ cực vô cùng. Sáng hôm sau tới Côn Minh, tiếp tục hành trình hành xác về lại Hà Nội, ai không đủ sức thì mua vé máy bay đi về nhé, không lại mệt.

Từ ga Côn Minh, hỏi mãi mình mới tìm ra bus 60 về bến Đông vì bị mù đường bẩm sinh. Nhắc bạn vé xe từ bến Đông về Hà Khẩu mắc hơn lúc đi 5 tệ nhé. Tới Hà Khẩu, trước bến xe có xe bus màu xanh nho nhỏ, chạy tới cửa khẩu, giá 1 tệ, nó đỗ ngay gần cửa khẩu, chỉ việc đi bộ lại thôi.

Xe bus màu xanh đi Hà Khẩu đến bến xe giá 1 tệ đây ạ

Tới nơi lại làm thủ tục hải quan về Việt Nam, đừng xếp hàng, mà tới quầy viết tờ khai rồi trình cho người ta xem.

Chuyến đi lần này tuy không đi được nhiều nơi như dự định, cảnh cũng không đẹp bằng các mùa khác, nhưng mình học cũng được vài bài học (dù không muốn tí nào) và nhất là nhận được tình cảm tốt đẹp và sự giúp đỡ nhiệt tình từ phía các bạn Trung Quốc.

Điều này giúp mình phần nào giảm bớt ác cảm với người  Trung Quốc, không còn vơ đũa cả nắm nữa vì nơi nào cũng có người tốt kẻ xấu cả các bạn ạ.

Nhất định mình sẽ quay lại Trung Quốc vào một ngày không xa.


*Hình ảnh và bản quyền bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả. Vui lòng xin phép nếu muốn phát hành lại.

Kinh nghiệm đi Côn Minh-Lệ Giang–Shangrila-Đại Lý một mình, từ Sài Gòn (P3)

Đến nơi có "Đường chân trời đã mất" - Shangrila.


Sáng sớm lúc mình thức dậy thì các bạn Trung Quốc cùng phòng đã rời đi Lugu rồi, thời gian không nhiều nên họ tranh thủ chuyến sớm lúc 7h30.

Mình sau khi trả phòng bắt đầu tìm nơi có bến xe để đi Shangrila. Do tài liệu trên mạng chỉ sai nên mình đi ra nhầm một bến xe lạ hoắc, có vẻ như là bến xe đi Đại Lý, làm mất công đón thêm 2 chuyến nữa, đi đi lại lại hỏi khô cả miệng, dân ở đây lại không rành tiếng Anh, có người thấy mình tiến tới đã vội lảng đi.

Lát sau mình phải quay lại thành cổ bắt xe khác, vô quầy dịch vụ du lịch hỏi, họ nói có xe bus số 11 từ thành cổ đi bến xe có xe đi Shangrila, đây cũng là xe hôm qua mình đón để đi Thúc Hà.

Rốt cuộc cũng đến được đúng bến xe, nhưng lòng vòng cũng hết gần buổi sáng.  Mình đi chuyến lúc 10h40 (hình như khoảng 50-60 phút là có 1 chuyến). Vé đi Shangrila hết 65 tệ , tới nơi lúc 15h40 (4 tiếng). Các bạn có thể tham khảo lịch trình và giá ở đây:  http://file6.mafengwo.net/M00/82/17/wKgBt0-XgGPPd1lBAAGBoL-Q-iw45.groupinfo.w600.jpeg .

Cảnh trên đường đi Shangila

Đoạn đường đi Shangrila rất đẹp, đi vào mùa xuân, mùa thu càng khoái, tiếc là mình đi mùa đông nên cái gì cũng chán và xấu hơn nhiều, Ngọc Long Tuyết Sơn tháng 12 cũng ít tuyết.

Tới Shangrila khoảng hơn 3h chiều, ra khỏi bến xe, rẻ phải, nhớ tìm hỏi bắt xe bus số 1 về thành cổ Shangrila nhé, giá vé 1 tệ thôi.

Sẵn lúc còn trong bến bạn hãy hỏi ngày nào có xe đi Công Viên Podatcuo (công viên rất to và đep với nhiều loài động thực vật quý hếm) và giờ xe chạy luôn, vì có ngày không có xe, giá vé hình như khoảng 65 NDT, thăm thú cũng mất cả ngày.

Một góc kiến trúc phổ biến ở Shangrila

Trong thành cổ (hay ngoài rìa) bạn có thể đi lòng vòng để kiếm dorm khoảng 30 tệ/ngày (khoảng này dễ kiếm hơn ở Lệ Giang), ở Shangrila lạnh nên ít nhất phòng phải có chăn điện nhé. Hồi đó mình ở Puppet Guest House, nhà nghỉ này có cả nhà hàng riêng nằm gần đó nữa, nhà hàng có phục vụ lẩu bò Yak nổi tiếng, nhưng cho có 1 người thì họ không nấu món này được, hic.

Gần thành cổ cũng có xe dịch vụ đưa đón thăm thú lòng vòng Shangrila dành cho nhóm.

Xong xuôi vụ tìm dorm, còn thời gian nên tranh thủ thăm 1 cái tu viện nhỏ gần thành cổ, hỏi thăm người ta chỉ cho vì có thế nhìn thấy nó từ trên cao, nằm ngay trong phố cổ nên có thể đi bộ được, miễn phí. Nghe nói lúc 20h chỗ quảng trường trung tâm thành cổ có tiết mục nhảy múa gì đó nhưng mệt quá nên thôi. Thành cổ của Shangrila có vẻ nhỏ và ảm đạm hơn Lệ Giang, đi  nửa ngày là hết.

Thành cổ ở Shangrila
Tu viện trên đồi ở thành cổ. Vào miễn phí.
Khí hậu ở Shangrila lạnh hơn nhiều so với Lệ Giang, các bạn nhớ mang thêm áo ấm.  Bốn bề Trung Điện toàn là núi và núi, có lẽ đây là "nền tảng" để Trung Quốc đặt cái tên Shangrila cho nó.

Ngày hôm sau mình bắt xe bus số 3 để đi tu viện Shongzanlin, có trạm đỗ gần thành cổ, dễ thấy lắm, hết 1 tệ. Tới tu viện, lúc vô cổng không hiểu sao không có ai hỏi vé, chắc có lẽ mình vào cùng lúc với 1 nhóm du lịch, thế là được vào free. Thăm tu viện hết cả buổi sáng. Tu viện khá lớn, có vài chỗ đang được trùng tu , tu viện tuy tĩnh lặng, uy nghiêm nhưng mình vẫn có cảm giác đã bị "thương mại hóa" khá nhiều.

Một góc nhìn toàn cảnh của tu viện Songzanlin
Buổi chiều mình thuê xe đạp (dịch vụ gần thành cổ) đi hồ Napa (gọi là Napa Hu), hết 20 tệ, không cần cọc kiếc gì hết, cứ lấy xe mà đi thôi, lúc về đem trả họ cũng không kiểm tra, dễ thương lắm.

Từ thành cổ đạp xe 7km đường núi ròng rã, vừa đi vừa hỏi đường. Không đi đạp xe như mình thì bạn có thể thuê xe cho đỡ mệt, tùy budget.

Vì là mùa đông nên nước hồ cạn hết, cảnh cũng không được hữu tình lắm. Lúc tính vào để xem hồ, mình bị một bà dân tộc chặn lại đòi 50 tệ mới cho vào, thôi đạp về cho rồi. Sau chuyến đi này mình thấy người Trung Quốc nói chung rất tốt bụng nhưng cần hết sức e dè với người dân tộc ở đây. Họ không hiền lành lại còn hay làm tiền khách du lịch, thật chẳng mấy thiện cảm.

Đồ ăn ở Shangrila cũng khá giống ở Lệ Giang, ai muốn ăn lẩu bò Yak thì ăn theo nhóm nhé, họ không bán cho 1 người ăn đâu, nên mình không ăn được. Ăn khô bò và món có bò thì thấy cũng bình thường. Khi về thì bạn có thẻ mua khô bò Yak về làm quà, tuy cũng không rẻ mấy, cả trăm ngàn mà có vài trăm gram.

Ở Shangrila bạn có thể thuê xe theo nhóm hoặc mua tour đi các nơi như núi tuyết Shika, Blue Valley, Podacuo…, giá cả cũng vừa phải.

Ngày hôm sau mình ra bến xe (là bến xe lúc đi từ Lệ Giang-Shangrila luôn) đi công viên Podatcuo thì hôm ấy không có xe (xe này vé khoảng vài chục tệ thôi), chán nản nên mua vé về Lệ Giang luôn.

Chiều về tới Lệ Giang, tìm youth hostel để ở nhưng phòng không có chăn điện, lại bẩn nên mình ráng lê la kiếm phòng giá rẻ, đang lúc nghỉ mệt thì lại gặp một bạn Trung Quốc trong nhóm lúc trước, bạn ấy dẫn về khách sạn đang ở và giới thiệu mình cho 1 bạn gái TQ lạ hoắc khác, cũng đi du lịch 1 mình thế là cả hai ở phòng đôi hết 80 tệ thôi. Khách sạn  này khá good, ông chủ có bán vé đi Mộc Phủ 40 tệ nhe.

Ngày kế tiếp mình đi Ngọc Long Tuyết Sơn, lớ ngớ thế nào mà bị lừa đau, dang dở hết lịch trình đã định sẵn.

(Xem tiếp) 
Kinh nghiệm đi Côn Minh-Lệ Giang–Shangrila-Đại Lý một mình, từ Sài Gòn (P4)


*Hình ảnh và bản quyền bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả. Vui lòng xin phép nếu muốn phát hành lại.


Kinh nghiệm đi Côn Minh-Lệ Giang–Shangrila-Đại Lý một mình, từ Sài Gòn (P2)

Tiếp tục vi vu ở Lệ Giang .


Xe bus dừng ở trạm thành cổ, đi bộ lại vài bước là cổng thành

Xuống đến nơi, 2 bạn người Trung Quốc hỏi mình ở khách sạn nào, mình giở ra mớ tài liệu bí kíp cóp nhặt ở trên mạng mà nhờ người ta chỉ mấy cái youth hostel, nhưng mà dân TQ ngó vào chữ abc thì nó lắc đầu ngay, dù có là phiên âm la tinh, nên chả biết nơi mình ở là ở đâu.

Hai bạn quyết định share phòng khách sạn với mình, cả 3 tay xách nách mang tới khách sạn mà 2 bạn đó đã đặt sẵn, rồi tới đâu hẵng tính. Giá phòng 3 người 120 NDT, không có sưởi, chỉ có chăn điện. Mùa này các khách sạn ở Lệ Giang giá phòng đơn rẻ nhất là 60 tệ, phòng đôi 80 tệ nhé, đừng ở dorm, 1 số dorm ở Lệ Giang không có chăn điện, lạnh lắm, lại còn bẩn nữa.

Các bạn TQ biết mình từ VN tới, đi 1 mình nên rất nhiệt tình giúp đỡ, hỏi han. Rửa mặt xong lại cùng 2 bạn đi lang thang thành cổ, nhập bọn với 2 người nữa mà 2 bạn ấy quen trên đường. Nhóm đi ăn sáng, mình có cơ hội được ăn Bún bò Lệ Giang, khoảng mười mấy tệ, cũng tạm.

"Bún bò Lệ Giang"
Chỗ khách sạn mà 2 bạn kia ở có ông chủ bán vé đi Mộc Phủ có 40 tệ (giá gốc hình như là 60 tệ), mình không mua mà tới nơi chìa ra cái thẻ SV của nhỏ em (thẻ em viết bằng tiếng anh vì học trường quốc tế) thế là giảm còn 30 tệ.
 
Một góc của Mộc Phủ
Mộc Phủ (Mufu) khá rộng, nên dành khoảng 2-3 tiếng để đi hết. Thời gian mình đi đã là giữa tháng 12, lá vàng lá đỏ cũng không còn gì mấy nhưng vẫn thấy Mộc Phủ và cả Lệ Giang thật đẹp.

Một góc Mộc Phủ nhìn ngọn đồi phía sau để đi tiếp lên Vạn Cổ Lâu
Đằng sau đồi trên cao là Vạn Cổ Lâu (Wan Gu Lou), tham quan chỗ này phải mua thêm 15 tệ nữa, mình tiếc tiền không đi, mấy bạn TQ “qua mặt” bà bán vé, dắt mình vô trót lọt thế là lên được Vạn Cổ Lâu. Ở đây bạn có thể ngắm được toàn cảnh Lệ Giang từ trên cao và cả một bên hữu tình của Ngọc Long Tuyết Sơn nữa.
 
Thành cổ và Ngọc Long Tuyết Sơn nhìn từ Vạn Cổ Lâu
Thăm thú xong Vạn Cổ Lâu, mình tiếp tục cùng các bạn bắt xe bus số 11 (trạm xe bus ngay lối vào cổ thành) đi Thúc Hà Cổ Trấn (Shuhe), vé xe bus chỉ có 1 tệ, tới nơi thì đi bộ vào, lúc về mệt quá nên cả nhóm đi “taxi”, có thể xin ghép chung với những người cùng đường, share ra mỗi người có 5 tệ thôi.

Cổng vào Thúc Hà Cổ Trấn

Cá nhân mình thì thấy Thúc Hà Cổ Trấn  bị thương mại hóa còn hơn cả thành cổ Lệ Giang, nhưng đã đến Lệ Giang thì cũng nên đi, không tốn bao nhiêu tiền cả, lúc vô cổng cũng không mất tiền vé. Tham quan cũng khoảng 2 tiếng.

Một góc sơn thủy hữu tình của Thúc Hà

Tối lại cùng các bạn đi ăn, món này nghe nói là “đặc sản” ở đây, đổ hết vào tô nước lèo đang nóng mà ăn, hết 18 NDT, như mình nói, món ăn TQ ăn chả ngon lành gì mấy.Sau này mới biết món này gọi là Crossing-the-bridge noodles (过桥米线) , một món đặc sản của Vân Nam, có truyền thuyết hẳn hoi nhé.

Crossing-the-bridge noodles (过桥米线)
Sau đó đi bar, trong cổ thành có một khu toàn quán bar đủ mọi thể loại, ồn ào có, nhẹ nhàng có, quái đản cũng không thiếu. Tụi mình vô một quán nhỏ, nghe hát live + làm vài chai bia. Một bạn nam người Trung Quốc trong nhóm cũng trổ tài lên hát cho mọi người nghe. Bạn ấy từ Thượng Hải sang, rất tốt bụng và nhiệt tình.

Quán bar nhỏ ấm cúng - Trong hình là một bác lạ hoắc, không phải bạn nam ở Thượng Hải đâu nhé ><
Tới  Lệ Giang, ngoài món mì/bún thì nên ăn thịt bò nướng nhé, ngon lắm, 10 tệ 3 xâu, tới màn nó rắc bột ớt thì stop ngay nhé, không cay xé lưỡi luôn.

Thịt xiên nướng

Trong thành cổ còn có phố nướng bán cả ngày, rất nhiều món, bạn nên ghé qua thưởng thức. Quà lưu niệm khá đắt, nhớ trả giá nhé.

Thành cổ Lệ Giang đi chừng 1 ngày là hết. Ngoài ra còn có thể đi thêm Công Viên Hắc Long Đàm (ở ngoài thành khoảng 1km) giá vé 80 tệ, tương đương phí bảo tồn thành cổ, nếu đã đi Ngọc Long Tuyết Sơn thì dùng vé bảo tồn mà vào.

Công Viên Hắc Long Đàm 黑龙潭;  Hēilóngtán

Mình và mấy bạn TQ thấy mắc nên quyết định leo rào trèo vô (không dễ dàng lắm, mình đi theo thôi nên không thể mô tả cho tiết chắc chắn ở đây), Công Viên khá đẹp, chụp lên hình đẹp tuyệt vời, đi chừng 1 tiếng là thoải mái. Nếu để ý, các bạn sẽ thấy đây chính là một trong những biểu tượng của Lệ Giang, thường thấy trên postcard, nên đừng bỏ lỡ dịp ghé thăm nơi này nhé.

Ngày hôm sau mình chia tay các bạn Trung Quốc để đi Shangrila, còn các bạn ấy đi hồ Lugu (hồ tuyệt đẹp, mình vì bị lừa đáng tiếc nên không kịp thời gian để đi nữa).

(Xem tiếp) 
Kinh nghiệm đi Côn Minh-Lệ Giang–Shangrila-Đại Lý một mình, từ Sài Gòn (P3)


*Hình ảnh và bản quyền bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả. Vui lòng xin phép nếu muốn phát hành lại.


Kinh nghiệm đi Côn Minh-Lệ Giang–Shangrila-Đại Lý một mình, từ Sài Gòn (P1)

Tháng 12/2012 vừa rồi mình đã có dịp ghé thăm 4 nơi Côn Minh-Lệ Giang – Shangrila- Đại Lý trong 10 ngày, đi một mình, hoàn toàn tự túc và trở về an toàn. 


Từ trước đến nay, trường hợp đi như mình là hơi bị hiếm, đặc biệt là mình ở TP.HCM, gặp khá nhiều bất lợi so với các bạn ở Hà Nội . Nay muốn chia sẻ 1 ít kinh nghiệm của chuyến đi, hy vọng giúp đỡ được các bạn có plan đi sau này.

1. Đầu tiên là kinh nghiệm xin visa Trung Quốc. Ngoài Hà Nội phí dịch vụ làm visa hình như là 100 ngàn, nhưng ở TP.HCM mình hỏi khắp nơi thì đều là khoảng 20USD, mắc quá nên mình tự làm luôn. Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP.HCM có nhiệm vụ xét visa cho người có hộ khẩu trong miền Nam và 1 số tỉnh miền Trung trở vào nên bạn ở đâu thì làm ở đó, không táy máy ra Bắc được đâu nhé.

Hôm đầu tiên đi tới Lãnh Sự Quán Trung Quốc, số 175 trên đường Hai Bà Trưng, Q.1 (xếp hàng ròng rã tới 8h30 mới cho vào) thì đã bị 1 ông bồi cho 1 câu gỏn lọn: “Đi tự túc không có giấy mời thì không xin được visa đâu”. Bác này là người kêu mình bỏ hành lý để kiểm tra đó ạ, bác có ích trong trường hợp giúp mình điền đơn thôi chứ còn giấy tờ, các bạn tới chỗ của tư vấn viên ngồi gần đó, người ta chỉ cho.

Phía bên ngoài LSQ cũng có một số cò mồi cung cấp dịch vụ làm visa TQ nhưng cũng không rẻ hơn các công ty kia là mấy, mình cũng không dám tin tưởng.

Lần đó làm mình hoang mang, tưởng phải bỏ cuộc rồi vì có quen ai bên đó đâu, đến lần 2 tới hỏi thì chị tư vấn yêu cầu đi tự túc thì phải có: booking vé máy bay (vì mình đi tàu nên show ra booking vé máy bay 2 chiều SG-HN), booking khách sạn (lên booking.com, xem hướng dẫn thêm ở đây: http://selftraveltips.blogspot.com/2015/04/huong-dan-cach-thuc-at-phong-tren-trang.html, tùy nơi theo lịch trình mà đặt cho hợp lý), sao kê tài khoản ngân hàng, giấy xác minh nghề nghiệp, hợp đồng lao động và giấy cho nghỉ phép của công ty. Tài liệu, hồ sơ viết bằng tiếng Việt hoặc tiếng Trung, tiếng Anh cũng OK.

Điền đơn xin visa cũng khá dễ, có gì không hiểu cứ hỏi cái bác mình nói ở trên, chứ chị tư vấn bận lắm, có người còn dễ nổi cáu (nên mang theo vài tấm hình 4x6 nữa nhé). Vì mình đi bằng tàu, không có vé máy bay đi TQ nên cố gắng giải thích mặt sau của tờ khai về lịch trình chuyến đi 1 chút và bổ sung thêm giấy tờ mà mình sẽ có ích cho quá trình xin visa, đảm bảo rằng mình sẽ trở về VN. Mấy người xét hồ sơ là người VN nên cũng yên tâm, người ta coi xong, sẽ chấp nhận hay từ chối ngay tại đó.

Nếu được chấp nhận, tức là thành công khoảng 80% rồi, họ sẽ đưa tờ thanh toán có mã số, bạn đến Ngân hàng TQ ở Q.1 (cái này mình quên rồi, có sẵn ở tờ thanh toán ah) cầm theo lệ phí (mình làm 60USD, visa nhập cảnh 3 tháng 1 lần, tức là chỉ được nhập cảnh 1 lần trong vòng 3 tháng kể từ ngày cấp), phải là tiền USD nhé, không họ không chịu.

Một, hai ngày sau bạn hãy đóng tiền nếu bạn không gấp, vì ai biết LSQ có khi từ chối không cấp thì sao. Đóng xong sẽ có receipt, bạn mang lại LSQ nhận visa. Visa thông thường làm mất 4 ngày làm việc (tức là không tính thứ 7, CN). Nếu bạn cần đi gấp, hãy hỏi chị tư vấn xem có phải đóng thêm tiền để lấy visa gấp được không. Chú ý họ chỉ làm thủ tục vào buổi sáng, từ 8h30.

Sau khi có receipt của Ngân hàng rồi, hôm sau bạn đến lãnh sự quán để nhận lại passport (đã có dán sẵn visa trong đó), đừng làm mất recepit của Ngân hàng nhé.

2.Chuẩn bị cho chuyến đi. Tàu đi Hà Nội-Lào Cai mình nhờ người quen ở Hà Nội mua dùm, nên mua sớm không hết vé rẻ. Chị An là người join chung chuyến đi TQ với mình lần này (cũng là thành viên trên phuot), lúc cuối do trục trặc nên cả nhóm tan đàn xẻ nghé, chỉ có mình đi một mình. Cũng may là có chị giúp đỡ nên chuyến đi mình cũng có phần thuận lợi, chứ HN mùa đó lạnh lẽo, mình chẳng quen ai lại đi một mình thế này, ga HN còn chẳng biết nó ở đâu. Vì vậy các bạn nên mở rộng friends circle của mình, để mọi người có thế giúp đỡ lẫn nhau :)

Mình tới Lào Cai lúc khoảng 7h30, tới nơi chỉnh đồng hồ thêm 1 tiếng sang giờ TQ. Các bạn nếu được nên mua tàu đến nơi sớm hơn. Ra khỏi ga hỏi xe ôm chở tiếp ra Hà Khẩu (Hekou), khoảng 20k, xe điện cũng chừng ấy, ra Hekou mất 15 - 20 phút. Làm thủ tục cũng nhanh gọn, đừng xếp hàng chỗ người có giấy thông hành, mình có visa mà, qua bên xét visa, nhớ mang theo CMND để kiểm tra nữa, hải quan VN hơi lằng nhằng đôi chút. Trước cửa khẩu hay có đám cò kéo, cứ say NO thẳng thắn, mình không cần đến họ.

Qua cửa khẩu TQ cũng vậy, cứ tiến tới chỗ có tờ khai, điền vào đó rồi đưa cho người ta, rồi cân hành lý, có người sẽ hỏi ở TQ tới ngày mấy về, bạn không nói tiếng được thì ghi ra cho họ biết.

Trước khi đi,mình đã đổi VND ra NDT (Nhân Dân Tệ), chứ không nên qua bên đó rồi, rủi ro cao, bạn cứ ra tiệm vàng hỏi mua. Giá mua lúc nào cũng cao hơn lúc bán, nên có ai quen còn dư hãy đổi với họ (và có vẻ như đổi ở HN thì lời hơn). Mình đi 10 ngày, đổi ra 2500NDT, do mình xài ki bo nên chừng ấy là đủ :).

Đối với các bạn ở SG, mình có biết địa chỉ đổi ngoại tệ ở 109, Hồ Tùng Mậu, Phường Bến Nghé, Quận 1, 
(84-8) 39 153 356 - 0909 690 235, giá cả trao đổi khá hợp lý, các bạn có thể tham khảo.

Xong xuôi thủ tục ở cửa khẩu, mình tìm xe bus để đi ra bến xe mới để đi bến Đông Côn Minh, ngó 1 hồi không thấy xe bus (sau này mới biết là nó nằm bên đường khác và phải đi bộ thêm 1 đoạn), lại sợ trễ chuyến xe cuối đi Côn Minh (nhưng thực ra đến tối hình như vẫn còn xe, nhưng nếu bạn "trâu" như mình để có thể đi luôn Lệ Giang trong ngày thì nên đón xe sớm, chuyến 10h50) nên mình bắt xe ôm hết 10 tệ, đi khoảng 15-20 phút, tới bến mua vé là khoảng gần 10h nên chị bán vé xe chạy lúc 10h50 cho mình. Mua xong ra phòng chờ, ngó cái xe mình sắp lên cho an tâm.

Tiết lộ thêm 1 chút là mình có biết ít tiếng Trung. Dân TQ ít người nói tiếng Anh nên không được chủ quan. Trước khi đi ngoài việc học và phát âm đuợc một số cụm từ cần thiết, bạn cần ghi ra giấy chữ Trung hẳn hoi cho tiện hỏi han, chứ thậm chí ghi phiên âm "pingyin" họ cũng không hiểu đâu.

Ví dụ tới quầy mua vé, mình hỏi “Che qu Kun Ming?” (Xe đi Côn Minh) , rồi “Duo shao tian? (Bao nhiêu tiền?), nếu bạn không hiểu, họ sẽ bấm vào máy tính số tiền cho bạn xem, vé mình mua hết 155 NDT.
 
Trạm hải quan trên đường đi Côn Minh, nên ai có ý định đi sâu vô TQ chỉ sử dụng giấy thông hành thì xem lại nhé

10h50 lên xe tới bến Đông - Côn Minh khoảng 18, 19h mình không nhớ rõ, di chuyển liên tục như vậy nên mệt lắm, nhớ mang theo đồ ăn thức uống chứ xe chạy tới 2, 3h chiều mới dừng ăn trưa, đồ ăn TQ vừa mắc, vừa khó ăn, lại cay nữa. Ăn 1 tô cơm tả pín lù hết 12 tệ (gần 40K) cho chắc + ấm bụng thôi chứ chả ngon lành gì. Không ăn cay được thì nhớ nói trước là “Wo bu chi la” (Phiên âm mọi: "Quồ bu trư la" :) nhé.

Tới Bến Đông thì trời đã nhá nhem tối, hỏi một chị người Trung Quốc xe bus đi ga Côn Minh, chị ấy chỉ cho là xe bus số 60 (Lu 60), bạn tìm tới chỗ trạm và đứng chờ, vận dụng nội công mà hỏi người ta, đừng tin lời tụi cò nhé. Mình đi 1 mình, đâu có tiền đi taxi hay xe riêng. Xe 60 tới trạm ga tàu, hình như cũng là trạm cuối, hoặc nhờ người trên xe nói cho mình, ví dụ “Qu Kun Ming huo che zhan” (đi ga Côn Minh). Vé hết 2 tệ, đi xe bus nhớ chuẩn bị tiền lẻ. Trong trường hợp xấu, hết vé xe hay vé tàu, thì chịu khó tìm nhà nghỉ, khách sạn qua đêm rồi ngày hôm sau đi.

Ga Côn Mnh
Đến ga Kunming khoảng 20h45, mình tranh thủ mua vé tàu đi Lệ Giang hết  90 tệ (ngồi điều hòa) , lúc mua nhớ cho người ta xem passport. Xong ra khỏi ga kiếm gì đó ăn, ăn bình dân khoảng 10-20 tệ. Trong ga cũng có quán fastfood nhưng mình sợ mắc nên thôi.
 
Nội thất trong toa nói chung là mới và sạch sẽ
Mình mua loại vé ngồi nhưng may hôm đó ít người trên tàu nên băng ghế 3 người ngồi mình nằm ra luôn. Tàu TQ đẹp hơn tàu mình nhưng cái khoản nhà vệ sinh thì gớm hơn VN nhiều, qua ấy cứ mang sẵn 1,2 cuộn giấy vệ sinh  + khăn giấy các kiểu cho em, vô cùng thiết yếu đấy các bác.
 
Trạm xe bus trước nhà ga Lệ Giang, các bạn nhớ đón xe số 4 đi Thành cổ nhé
Tờ mờ sáng tàu đến ga Lệ Giang, ra khỏi ga thì thấy ngay trạm xe bus, mình hỏi người kế bên câu đại loại như “Qing wen, que qu Li Jiang gu cheng ni hui ma?” (Cho hỏi xe đi thành cổ Lệ Giang?”), và được trả lời là xe số 4. Người này đến từ Triều Tiên, nói được tiếng Trung, rất nhiệt tình và khâm phục việc mình đi có 1 mình nên trên xe sẵn giới thiệu mình với 2 bạn gái người Trung Quốc, trạc tuổi mình, cũng đi thành cổ.



*Hình ảnh và bản quyền bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả. Vui lòng xin phép nếu muốn phát hành lại.